Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

GƯƠNG NHÂN QUẢ: PHẬT PHÁP NHIỆM MẦU – CÂU CHUYỆN VỀ CHÚ ÚT CỦA BẠN TÔI


GƯƠNG NHÂN QUẢ: PHẬT PHÁP NHIỆM MẦU – CÂU CHUYỆN VỀ CHÚ ÚT CỦA BẠN TÔI
Bạn bè đều biết tôi tin Phật. Do chơi thân với nhau nên hễ có thắc mắc gì về Phật giáo mọi người đều hỏi tôi, hoặc kể cho tôi nghe các việc xảy ra trong gia đình họ.
Hôm nay, tôi xin thuật lại một chuyện, hi vọng câu chuyện này có thể khiến cho quý độc giả sau khi đọc xong sẽ tăng thêm vô hạn tín tâm tốt lành.
Việc này xảy ra khi tôi lên đại học. Hôm đó dùng trưa xong còn dư chút thời gian, tôi định đi tìm bạn bè để trò chuyện thì bỗng nhiên gặp B. Bạn ấy vỗ vào vai tôi rồi hỏi:
- Nghe nói bạn đạo Phật hả?
- Phải rồi bạn.
Thế là B. hứng thú hỏi tôi mấy điều về Phật pháp, làm tôi khá bất ngờ và cao hứng nói. Tôi bất ngờ là bởi vì tôi và B. không quen than với nhau, quan hệ sinh viên trong trường chỉ ở mức ăn cơm với nhau vài lần. B. biết tôi tin Phật, chỉ biểu lộ sự tôn trọng thôi. Còn cao hứng là vì B. không phải là tín đồ Phật giáo, nhưng giờ đây lại tỏ vẻ thích thú muốn tìm hiểu sâu một chút….Khi đó tôi hỏi B.:
- Vì sao bạn muốn tìm hiểu về Phật giáo vậy? Bạn không còn cho đây là mê tín phong kiến nữa sao?
Thế là B. kể cho tôi nghe câu chuyện có thật xảy ra cho chú của mình.
Chú Út của B. là một người sống rất có đạo đức, tính tình cao thượng, phẩm hạnh hiền lương. Ông nghiêm trì ngũ giới, tinh tấn tu học, bao năm như một ngày, là một người được các bạn đạo hết mực tôn kính.
Hồi trẻ, chú ra nước ngoài làm việc. Hoàng thiên chẳng phụ người tốt bụng, cuối cùng chú cũng thành công, có sự nghiệp vẻ vang. Khi chú Út trở nên giàu sang rồi thì liền bảo lãnh song thân và vợ con ra nước ngoài sinh sống. Chưa bao giờ chú ỷ mình giàu mà xem thường bà con nghèo. Chú luôn luôn cư xử với mọi người hòa nhã, thân thiện, khiêm cung.
Nhưng mà một Phật tử thiện lương như chú, đột nhiên bị bệnh ung bướu, mà lại rơi vào thời kỳ cuối. Thật là oái oăm!
Việc này giống như “bom nổ trong nhà”, khiến cho người thân của chú đều chấn động. Không ai muốn tin, một người tốt như chú lại bị ác báo như thế. Thậm chí, có một số người bắt đầu hoài nghi Phật pháp, trách ông trời không có mắt, vì sao “Thiện nhân lại không được thiện báo?”….
Thế nhưng, mặc ai nói gì thì nói, nghĩ gì thì nghĩ, chú Út vẫn thản nhiên, vì chú học Phật đã lâu, nên hiểu tất cả đều là Nhân Quả nghiệp chướng đời trước. Ngay lúc bác sĩ tuyên bố bệnh của chú không còn chữa được nữa…không những chú rất bình tĩnh, mà còn an ủi ngược lại cả thân nhân và bạn bè. Tuy là chú không nỡ bỏ mặc cha mẹ, vợ con, nhưng một khi vô thường đến, mấy ai có thể trốn thoát được?
Chú tu trì thời khóa bền bĩ, mấy mươi năm như một ngày, trọn bề hành thiện tích đức, vậy mà bây giờ lại gặp ác báo này. Ai cũng trách trời già bất công, riêng chú không khởi tâm oán trách gì mà còn nghĩ rằng, cho dù mình sắp chết, thì cũng phải tận dụng thời gian còn lại mà sống cho tốt. Nghĩa là chú cư xử với mọi người xung quanh nghĩa tình hơn, gắng làm thiện nhiều hơn….rồi sau đó buông bỏ mọi thứ một lòng niệm Phật cầu vãng sanh Cực lạc.
Khi ấy, bỗng xảy ra một sự việc đặc biệt bất khả tư nghì, khiến cho B. ngay lúc kể lại cho tôi nghe vẫn còn cảm thấy thật sự khó tin, nhưng chính ngay gia đình bạn chứng kiến sự thật nên muốn không tin cũng không được.
Hôm nọ, chú Út cùng gia đình đi siêu thị mua đồ. Trong lúc chú đang dạo tới lui trong siêu thị thì cảm thấy chóng mặt, hoa mắt rồi mơ hồ nhìn thấy một ông lão mặc y phục trắng đang tiến về phía mình. Ông lão cầm lên một quả trong gian hàng trái cây đưa về phía chú và bảo:
- Hãy mau ăn trái này nhé! Phải ăn ngay nhé!
Lúc đó, chú Út há miệng ra định hỏi vì sao thì ông lão đã biến mất. Lập tức thần trí chú liền tỉnh lại, và thật ngạc nhiên là thấy loại quả mà ông lão đưa đang nằm trên tay mình. Chú Út nhìn quan tìm kiếm….rồi hỏi người thân:
- Có ai nhìn thấy có một ông cụ mặc y phục trắng không? Tôi mới thấy ông ta rõ ràng ở đây mà giờ đi đâu mất tiêu rồi?
Cả nhà trố mắt nhìn chú, cùng đáp rằng chẳng thấy ai cả. Họ chỉ thấy có mỗi mình chú đang cầm trái cây trên tay và tự lẩm bẩm một mình thôi.
Sự việc quả tình thật khó hiểu. Chú không nói chi nữa hết, vội ra cổng siêu thị trả tiền cho thu ngân để mua loại quả này rồi đem về nhà ăn liền. Lúc đó, chú cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Nào ngờ, chứng ung bướu thời kỳ cuối mà bệnh viện tuyên bố “hết thuốc chữa”, sau khi chú ăn “quả lạ” đó xong thì những tế bào hư hoại, ung thư kia hoàn toàn biến mất, bệnh nhờ vậy mà được lành.
Việc này thử hỏi khoa học giải thích thế nào đây?
Kể từ sau khi xảy ra sự việc kỳ lạ này, bệnh chú Út hoàn toàn bình phục thì toàn gia chú Út bắt đầu tin Phật vô cùng. Họ đồng hiểu là nhờ Chư Phật, Bồ-tát từ bi gia hộ. Các Ngài đã dùng đại lực uy thần, trong u uẩn ngầm cứu mạng chú. Việc này đã gây xúc động sâu xa đến những người thân trong nước lẫn ngoài nước, làm tăng them tín tâm học Phật của nhiều người hữu duyên.
Phật pháp vô cùng mầu nhiệm. Chỉ có những ai thực hành theo thì mới cảm nhận được lợi ích sâu xa, còn như cứ phê phán cực đoan thì chẳng bao giờ bạn đón nhận được lợi ích vì chỉ cứ cố chấp vào tri kiến phàm phu của riêng mình. “Linh bất linh tại ngã”.
Xin viết lại câu chuyện này để chia sẻ cùng mọi người. Nguyện cho ai thấy, đọc được đều có thể phát Bồ đề tâm, niệm Phật cầu sanh Tây Phương, hết một báo thân này, đồng sanh về nước Cực lạc.
Nam Mô A Di Đà Phật.
Liên Hoa Tiểu Bính (Trích từ quyển Nhân quả giải theo Phật giáo – Dịch giả: Hạnh Đoan)

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

ĂN CHAY, PHÓNG SANH, NIỆM PHẬT SÁM HỐI KHỎI BỆNH UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI.

Ngày nay khi cuộc sống xã hội phát triển đi lên mỗi ngày, kéo theo đó là sự xuống cấp của môi trường từ đó ngày càng có thêm nhiều căn bệnh mà y học phải bó tay. Có rất nhiều căn bệnh hoặc bệnh nhân phải cả đời phải sống chung với nó hoặc phải mất mạng vì không có phương cách nào chạy chữa. Ung thư là một "án tử hình" đối với tất cả bệnh nhân mắc phải. Việc can thiệp của y học hiện đại chỉ có thể giúp kéo dài sự sống thêm một vài năm cho bệnh nhân, chứ không thể nào chữa khỏi bệnh cho họ.
Nhưng sự màu nhiệm đã đến với một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối nhờ vào công đức lễ Phật, niệm Phật cùng với phóng sinh. Cô NGUYỄN THỊ TRƯỜNG - 65 tuổi (Ngã ba Địa Chất, Xuân Mai, Chương Mỹ, Hà Nội) được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư Niêm Mạc Tử Cung vào đầu năm 2013. Sau một thời gian xạ trị kết với uống cây Trinh Nữ Hoàng Cung mà bệnh tình không thuyên giảm.
Tháng 6.2013, cô phải nhập viện cấp cứu trong tình trạng ung thư đã bước vào giai đoạn cuối, di căn trong ổ bụng và phá thành động mạch dẫn đến tình trạng chảy máu không kiểm soát được. Tại thời điểm đó, các bác sĩ đã cố gắng can thiệp và rất khó khăn để có thể giữ lại mạng sống cho cô. Thậm chí có thời điểm bác sĩ điều trị cho cô đã tiên lượng xấu và thông báo để cho gia đình chuẩn bị tâm lý cho trường hợp xấu nhất, nhưng phép mầu đã hiện ra ngay lúc cái chết đang cận kề...
Bồi hồi kể lại câu truyện vượt qua căn bệnh ung thư của mình, cô Trường cho biết: Bản thân là một Phật tử đã có nhiều năm đến chùa và tìm hiểu Phật pháp, cô cũng là một thành viên tích cực của đạo tràng Tịnh Tông Học Hội Việt Nam, và đó cũng là nhân duyên để cô gặp được sự mầu nhiệm và chiến thắng căn bệnh của mình.
Khi nhập viện trong tình trạng sức khỏe rất xấu như vậy, cơ hội giành lại sự sống gần như là không còn, trong lúc định buông xuôi tất cả thì cô nhớ đến những lời dạy của sư Thầy dạy cô niệm Phật, sám hối nghiệp chướng và phóng sinh. Vậy là những ngày nằm trên giường bệnh dù bị cơn đau hành hạ nhưng cô vẫn không quên câu niệm Phật. Bạn bè trong đạo tràng hay tin cũng cùng nhau phóng sinh rất nhiều để hồi hướng công đức mong cho cô mau khỏi bệnh. Trong lúc nằm trong phòng phẫu thuật các bạn đồng tu trong đạo tràng cùng với những bệnh nhân nằm chung phòng bệnh đã đứng bên ngoài niệm Phật cầu gia hộ cho cô và ca mổ đã thành công tốt đẹp. Điều kỳ diệu là trong các bệnh nhân được chuyển về phòng hậu phẫu ngày hôm ấy, cô Trường là người lớn tuổi nhất và tình trạng bệnh lý cũng xấu nhất nhưng cô lại là người hồi phục đầu tiên.Tỉnh lại sau ca phẫu thuật cắt bỏ khối ung thư, nhưng các hạch di căn vẫn còn lại đó.
Việc điều trị còn phải kéo dài và có thể phải tiếp tục phẫu thuật nhưng cô quyết định ngưng điều trị và trở về nhà khiến gia đình và người thân rất lo lắng. Với niềm tin sâu sắc vào sự nhiệm mầu của Phật Pháp, cô Trường sau khi trở về nhà hằng chỉ ăn chay và niệm Phật, lễ Phật, phóng sinh, cầu sám hối tội chướng của bản thân và phát nguyện vãng sanh về Tây Phương. Sau một thời gian dài ở nhà, niềm vui như vỡ òa khi cô đi tái khám và được bác sĩ khẳng định trong người cô đã hoàn toàn không còn tế bào ung thư nào nữa. Tất cả mọi người ai cũng mừng cho cô.
Hiện tại sức khỏe của cô Trường rất tốt, sống và làm việc bình thường. Nói chuyện với chúng tôi cô còn cười và nói: "Bây giờ tôi làm việc không biết mệt mỏi, ngày nào cũng thức dậy từ 3h sáng để niệm Phật, cả ngày làm việc đến 11h đêm mới ngủ nhưng có khi còn khỏe hơn nhiều người khác, hơn nữa bây giờ tôi là người rất vui vẻ và sống chan hòa với mọi người hơn xưa!".
Cô Trường chia sẻ: "Tôi mong rằng câu chuyện của tôi sẽ giúp mọi người tin sâu vào ánh sáng nhiệm mầu của Phật Pháp. Mong sao ai cũng bết đến Phật Pháp và ăn chay niệm Phật, thường xuyên phóng sinh, ai ai cũng biết lánh dữ, hành thiện, sống yêu thương mọi người hơn!"
Qua câu chuyện của cô Trường có thể thấy được sự mầu nhiệm vẫn luôn hiển hiện trong cuộc sống này. Chỉ cần có lòng tin sâu sắc, biết bỏ ác, làm lành, luôn giữ được tâm bồ đề kiên cố, soi sáng con đường Giác Ngộ trong thời kì mạt Pháp này thì nhất định sẽ thấy được sự nhiệm mầu của Phật Pháp và pháp môn Tịnh Độ.
Anh Nghiêm (Trích từ chuaphathue)

Địa Chỉ Quan Âm Tịnh Thất của Thầy Thích Giác Nhàn - (Hiệp an - đức trọng - lâm đồng)

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

THẤY CHẾT KHÔNG CỨU ĐỜI SAU LÀM HEO

http://senvangtv.com/2015/10/19/thay-chet-khong-cuu-doi-sau-lam-heo/

Thành phố Hàng Châu, tỉnh Triết Giang có một người hết sức giàu, nhà cửa cao rộng sang trọng. Mùa xuân năm 1926, nhà hàng xóm của người giàu đó bị cháy, trước nhà đã bị lửa cháy cao không thể thoát ra, phía sau giáp tường với nhà người giàu.
Tất cả mọi người trong nhà hàng xóm lớn tiếng kêu cứu, khóc lóc nghe thật bi thảm. Lúc đó, con cái người nhà giàu đều định phá bức tường cứu người, nhưng người nhà giàu ấy ngăn cản:
– Nhờ bức tường đó chắn lửa nên nhà chúng ta mới được bình yên. Nếu phá tường nhất định lửa sẽ tràn qua, lúc đó nhà mình sẽ cùng chung số phận. Thế là cả nhà người giàu ấy chỉ ngồi nhìn không chịu cứu. Lát sau, không còn nghe tiếng kêu la nữa, cả gia đình 7 người của nhà hàng xóm đều đã làm mồi cho lửa. Thật bi thảm!
Mùa hè năm ấy, người nhà giàu bị trượt chân ngã đập đầu xuống đất, chết ngay tại chỗ. Mấy ngày sau, mấy người con của ông ta đều nằm mộng thấy cha về nói hết sức bi thảm:
“Các con ơi! Do cha thấy chết không cứu, hại người phải chết thảm nên giờ phải đầu thai vào loài súc sinh, làm một con heo của gia đình Triệu A Bảo ở Lâm An.Con heo mẹ của nhà ấy sẽ sinh ra bảy con heo con, trong đó có một con bị què chính là cha đó.”
Sáng ra, mấy người con đều lấy làm lạ khi kể cho nhau nghe giấc mộng trùng hợp này, vì người nào cũng nằm mộng thấy y hệt như nhau. Họ lấy làm bán tín bán nghi, liền cùng nhau tìm đến Lâm An hỏi thăm nhà Triệu A Bảo. Quả nhiên tìm được. Sau khi dò hỏi, chủ nhà là Triệu A Bảo cho biết:
– Đúng là tối hôm qua con heo nái nhà tôi sinh được bảy con heo con, trong đó có một con bị què. Các con của người nhà giàu liền xin mua lấy con heo què đó, mang về nuôi dưỡng. Chuyện này về sau do chính một người bạn thân của người nhà giàu đó kể lại.
(Trích dẫn Nhân Quả Lục)

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

KHÔNG TIN BÁO MỘNG, NẤU BA BA THIỆT MẠNG

Có một ông tên Trương Kỳ Quang tại Tô Châu, thích ăn con ba
ba, trong đêm, anh ta mơ thấy một người mặc áo đen đến cầu xin anh
ta tha mạng và nói: “Ngày mai anh sẽ có tai họa lớn”. Sáng hôm sau,
người thuê mướn đất vườn của anh ta bắt được một con ba ba lớn, đem
tặng cho anh. Kỳ Quang thấy con ba ba lớn như vậy rất mừng, người
vợ nhắc nhở anh ta nói: “Đêm hôm qua anh nằm mơ thấy người mặc
áo đen có thể là con ba ba này đó, nên thả nó đi thôi.” Kỳ Quang trả lời
: “Sinh vật là có thể biết báo mộng cho người nhưng con này là con ngu
khờ, cũng biết báo mộng sao?” Lập tức ra lệnh kêu đầu bếp để nấu ăn.
Kỳ Quang ăn hết nguyên con ba ba trong một ngày. Đêm hôm đó, anh
ta đau bụng bị tiêu chảy như là bị mổ bụng ra tiêu chảy liên tục không
ngừng, chữa trị vô hiệu, bệnh suốt ba tháng trời thì qua đời.
Nội Dung Của Ngọc Lịch Bửu Phiêu < chương 11.12 >